|
THUỞ BAN ĐẦU |
|
|
|
Viết bởi Administrator
|
|
Thứ bảy, 14 Tháng 3 2009 22:31 |
|
BÀI VỌNG CỔ THUỞ BAN ĐẦU TÂN NHẠC: NHẤT SINH CỔ NHẠC: HƯƠNG GIANGN hạc: Cho anh về thăm lị bến đò xưa nhiều kỷ niệm. Xa xôi nhiều năm rồi lòng vẫn nhơ tình vẫn vương. xưa trên cùng chuyến đò tình chợt đến khi tuổi vừa yêu. Bao nhiêu la mộng mơ tình như thơ ôi thuở ban đầu. Lơ thơ hàng tre già nắng chiều nghiêng đàn trâu về. Xa xa từng cánh cò chập chờn bay về tổ ấm. Trên con đường quen thuộc ngày nào em vẫn đứng chờ anh. nay lối mòn ngày xưacòn mình em thơ thẩn trăm chiều.
Vọng cổ:
1. Nam: Bến cũ còn đây đò xưa còn đó mà người em nhỏ tôi yêu đã vội bước theo chồng. Nữ: Nghịch cảnh ai có vương mang mới hiểu được lòng. Bao năm xa xôi biền biệt, quên hẳn con đường ta đã đứng chờ Nhau. Biết anh còn nhớ người con gái tên Duyên, hay con tim đã đổi khúc nhạc tình. Nam: Anh trở về tình nồng vẫn vẹn nguyên, vẫn ước mong được cùng ai xây tổ ấm. 2.Nữ: Anh đừng trách em sao không chờ không đợt, khi tuổi xuân con gái được bao thời. Chữ hiếu nặng mang em phải vâng lời. Nam: Bao nhiêu mộng mơ giờ đành tan vỡ, bao kẻ dại khờ điên đảo vì yêu. Nữ: Lễ vu quy ướt đẵm môi mềm, sao chẳng phải anh là người lau hộ. lên xe hoa hành trang là kỷ niệm, của thuở ban đầu em chua xót vào tim.
Nhạc:
Thời gian như nước qua cầu, tinh yêu vỗ cánh bay xa. Thương em người gái quê, tình trắng trong như những giọt sương. Trăm năm một chữ yêu làm đảo điên bao kẻ dại khờ. Em ơi một chút hương, một chút yêu ta giữ cho bền lâu. không duyên phận với nhau hẹn kiếp sau a sẽ chung tình. Nay em về chốn xa đèn kết hoa văng lối người qua. Anh quay về chốn xưa tìm chút hương sưởi ấm linh hồn. trong bể đời hăc hiu tình vẫn ru anh giấc ngủ say. Bên em giờ pháo bay ngựa lăc lư kiệu vàng em về dinh. Bên em giờ pháo bay ngựa lắc lư kiệu vàng em về dinh. Vọng cổ: 5. Nữ: ở chốn xa anh nào hay biết mỗi lúc nắng chiều đàn trâu về bên lũy tre già cuối xóm. từng cánh cò chập chờn bay tìm tổ ấm là em đứng bên sông chờ đợt bóng ai về. Nhưng chỉ thấy mây đen che khất ánh trăng thề. Nam: Thương em cô gái quê có tâm hồn trong trắng, nên mới đi tìm tất cả để trao em. Anh về đây choáng ngộp đèn hoa, vơi kiệu cưới đưa em về bến mộng. Nữ: Anh chỉ trách thời gian đã xóa tan ước vọng, biến em thành người hiếu thảo vẹn toàn. 6. Nam: Hứa đi em kiêp này mình đã không thành chồng vợ thì hẹn kiếp sau nối lại chữ tình chung. trên lối mộng anh tìm lại chút dư hương cho cõi lòng ấm lại ru tình ngủ say. Nữ: đừng tự gạt minh hci nữa anh ơi, em đã thấy rồi nét buồn trong đôi mắt. nếu đã thương em anh đừng cố tình gặp mặt, để em yên tâm sống trọn đạo bên chồng. Nam: Đò tình trễ chuyến sang sông, em đi lấy hcồng bỏ lại mình anh. Nữ: Ngựa vàng mang kiệu phi nhanh, duyên nợ không thành thương nhớ thuở đầu tiên. Hết |
|
|
|
<< Bắt đầu < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > Cuối >>
|
|
JPAGE_CURRENT_OF_TOTAL |